|
|
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS
|
|
THUẬT KHỔ HẠNH
Trích SINH
HOẠT NỘI GIỚI
THE INNER LIFE -
Quyển Một
Tác giả C. W. Leadbeater
|
|
THUẬT KHỔ HẠNH
Trong đám hội viên ta dường như có thịnh thành một số ư tưởng sai
lầm về đề tài khổ hạnh, và có thể bơ công khi ta xem xét nó thật sự
là ǵ và nó có thể hữu ích đến đâu. Ta thường cho rằng từ này có
nghĩa là một sinh hoạt khắc khổ và hành xác, và như vậy hơi sai lệch
ư nghĩa nguyên thủy của từ ngữ Hy Lạp asketes vốn chỉ là người tự
thao luyện giống như một lực sĩ. Nhưng giới giáo sĩ đă trưng dụng từ
ngữ này rồi biến đổi ư nghĩa của nó, áp dụng cho việc thực hành đủ
thứ hành xác v́ mục đích tiến bộ tinh thần dựa trên thuyết cho rằng
bản chất thể xác với những đam mê và ham muốn chính là thành lũy của
điều ác cố hữu nơi con người từ khi Adam bị sa ngă, và v́ vậy người
ta phải đè nén nó bằng cách ăn chay và hối lỗi. Trong các tôn giáo
rộng lớn hơn ở Á Đông đôi khi ta cũng gặp một ư tưởng tương tự dựa
trên quan niệm vật chất cốt yếu là xấu, và do đó suy ra rằng ta chỉ
có thể tiến gần tới điều thiện lư tưởng hoặc trốn tránh những khốn
khổ của kiếp sinh tồn bằng cách tiến hành khắc phục hoặc hành hạ thể
xác.
Hội
viên Thông Thiên Học ắt ngay tức khắc thấy rằng cả hai thuyết này
đều có sự lẫn lộn tư tưởng ghê gớm. Nơi con người không có điều ác
cố hữu trừ phi bản thân y đă được sinh ra trong những kiếp trước như
vậy; vật chất cũng không cốt yếu là xấu v́ nó cũng có tính thiêng
liêng giống như tinh thần, và nếu không có nó th́ không thể có được
mọi sự biểu lộ của Thượng Đế. Tự thân thể xác và những ham muốn của
nó chẳng tốt chẳng xấu, nhưng quả thật là trước khi ta có thể tiến
bộ thực sự th́ chơn ngă nội tâm phải khống chế được chúng. Hành hạ
thể xác th́ thật là điên rồ nhưng cần phải kiểm soát nó. “Kẻ nào
tiến hành những điều khổ hạnh . . . th́ đă không thông minh trong
việc hành hạ khối tập hợp tứ đại tạo thành thể xác và chính Ta cũng
ngự nơi nội thể và biết rằng quyết tâm của họ thật là như ma quỷ” (Chí
Tôn Ca, xvii. 5, 6). Lại nữa, “Sự khổ hạnh được thực hiện do
hiểu biết si mê và tự hành hạ ḿnh . . . được coi là vô minh”. (Như
trên, xvii).
Dường
như có một sự si mê phổ biến khi cho rằng muốn thật sự tốt th́ người
ta phải luôn luôn không thoải mái - không thoải mái như vậy th́ mới
làm vui ḷng THƯỢNG ĐẾ NGÔI LỜI. Chẳng điều ǵ có thể quái gỡ hơn ư
tưởng này, và trong những đoạn trích dẫn nêu trên từ Chí Tôn Ca
ta thấy nói bóng gió
rằng có lẽ nó c̣n tệ hơn quái đản, bởi v́ trong đó có nói rằng kẻ
nào hành hạ thể xác th́ đang hành hạ THƯỢNG ĐẾ NGÔI LỜI bên trong
nó. Đối với chúng ta ở Âu Mỹ th́ cái thuyết thông dụng đáng tiếc này
là một trong nhiều di sản dễ sợ do sự báng bổ ma quỷ của thuyết
Calvin để lại cho ta. Bản thân tôi đă thực sự nghe thấy một đứa bé
bảo rằng: “Tôi cảm thấy ḿnh hạnh phúc xiết bao đến nỗi tôi đoan
chắc rằng ḿnh rất độc ác” - đây là một kết quả thực sự đáng sợ của
giáo huấn bị xuyên tạc theo hướng tội phạm.
Các
Chơn sư vốn vượt cao hơn hẳn chúng ta lại tràn đầy niềm vui, sự
thông cảm chứ không hề phiền năo. Chúng ta ắt cũng phải cảm thấy
đồng cảm với những người khác, nhưng không tự đồng nhất hóa ḿnh với
phiền năo của họ. Một người đang gặp rắc rối nhiều không thể phán
đoán rành mạch điều ǵ. Đối với tầm nh́n của y cả thế giới có vẻ đen
tối và dường như chẳng ai được hạnh phúc. Khi y hết sức hoan hỷ th́
cả thế giới có vẻ tươi sáng và dường như chẳng có ai bất hạnh. thế
nhưng chẳng có ǵ thay đổi cả, thậm chí chính chơn nhơn của y cũng
thế, chỉ có điều là thể vía của y đang thay đổi. Cả thế giới vẫn
tiếp tục giống như vậy cho dù bạn đang hạnh phúc hay đang bất hạnh.
Đừng đồng nhất hóa ḿnh với thể vía và hăy cố gắng thoát ra khỏi cái
mạng lưới hăo huyền với tâm trạng cá nhân này.
Chắc
chắn cái thuyết nực cười khi cho rằng không thoải mái là có công
trạng phần nào xuất phát từ việc biết rằng muốn tiến bộ th́ con
người phải kiểm soát những đam mê và sự thật là việc kiểm soát như
thế gây khó chịu cho người chưa tiến hóa. Nhưng việc không thoải mái
c̣n lâu mới có công trạng, ngược lại đó là dấu hiệu cho thấy chưa
toàn thắng. Nó bắt nguồn từ sự thật là bản chất thấp hèn chưa bị
khống chế và một sự phấn đấu c̣n đang tiếp diễn. Khi sự kiểm soát đă
hoàn hảo th́ không c̣n có bất kỳ ham muốn nào nữa cho bản chất thấp
hèn, do đó không có phấn đấu và thiếu thoải mái. Con người ắt sinh
hoạt nghiêm chỉnh và tránh điều thấp hèn v́ hoàn toàn tự nhiên là y
phải làm như vậy - điều này không c̣n xảy ra nữa do việc y nghĩ rằng
y cần phải tinh tấn cho dẫu đó có thể khó khăn đối với y. Vậy là sự
thiếu thoải mái chỉ tồn tại ở giai đoạn trung gian; không phải sự
thiếu thoải mái mà sự thoải mái mới là dấu hiệu thành công.
Một lư do khác của việc rao giảng phúc âm về sự thiếu thoải mái là
lẫn lộn giữa nhân và quả. Người ta nhận xét rằng, người thực sự tiên
tiến có thói quen đơn giản và thường không màng tới một số điều xa
xỉ lặt vặt mà kẻ phàm phu coi là quan trọng và thực sự cần thiết.
Nhưng việc không màng xa xỉ như vậy là quả chứ không phải là nhân
của sự tiến bộ. Y không bận tâm về những chuyện lặt vặt này v́ phần
lớn là y đă vượt qua chúng, không c̣n quan tâm tới chúng nữa chứ
đừng nói tới việc y coi đó là sai trái; c̣n kẻ nào vẫn thèm khát
chúng mà lại bắt chước người tiên tiến kiêng cữ chúng th́ đâu có
phải v́ thế mà nên tiên tiến. Có một giai đoạn nào đó đứa trẻ con
chơi búp bê và gạch đá, vài năm sau nó lớn lên chơi đá banh, đánh
cầu, sau đó khi nó thành một thanh niên th́ đến lượt những thứ này
không làm nó quan tâm nhiều nữa và nó bắt đầu chơi tṛ yêu đương
trong cuộc sống. Nhưng một đứa trẻ con muốn bắt chước anh cả dẹp bỏ
búp bê và gạch đá, rồi toan tính chơi đá banh, đánh cầu th́ đâu phải
v́ thế mà vượt qua tuổi ấu thơ. Khi nó tự nhiên tăng trưởng lớn lên
th́ nó sẽ dẹp đi những thứ ấu trĩ, nhưng nó không thể cưỡng chế sự
tăng trưởng chỉ bằng cách dẹp chúng đi rồi chơi tṛ già dặn hơn.
Không có bất kỳ đức hạnh nào khi ta chỉ không thoải mái chính v́
không thoải mái, nhưng có ba trường hợp trong đó việc tự nguyện
không thoải mái có thể là một phần của sự tiến bộ. Trường hợp thứ
nhất là khi nó được đảm đương để giúp đỡ người khác chẳng hạn khi
người ta chăm sóc một người bạn bị đau ốm hoặc lao động quần quật để
cấp dưỡng cho gia đ́nh. Trường hợp thứ nh́ là khi người ta ngộ ra
rằng một thói quen nào đấy mà ḿnh đang nghiện ngập gây trở ngại cho
con đường tiến thân của ḿnh, như hút thuốc lá, uống rượu hoặc ăn
thịt. Nếu có tâm huyết y ắt từ bỏ thói quen này ngay nhưng v́ thể
xác đă quen với cái dạng đặc thù ô nhiễm ấy cho nên y vẫn nhớ nhung
đ̣i hỏi khiến cho người ta gặp nhiều rắc rối. Nếu y giữ vững quyết
tâm th́ chẳng bao lâu sau thể xác ắt sẽ thích ứng với hoàn cảnh mới
và khi nó đă như vậy rồi th́ không c̣n thiếu thoải mái nữa. Nhưng
trong giai đoạn trung gian th́ trận chiến để chế ngự xem ai thắng ai
giữa chơn nhơn và thể xác vẫn c̣n đang đương giao chiến th́ có thể
có nhiều đau khổ, và đây phải được coi là quả báo của việc chọn theo
cái thói xấu mà bây giờ y đang từ bỏ. Khi đau khổ qua rồi th́ nghiệp
quả đă được thanh toán, y đă thắng trận và đạt được một bước tiến
hóa.
Tôi biết rằng có nhiều trường hợp hiếm có khi người ta rất bạc nhược
về thể chất trong đó việc bỏ một thói quen xấu ngay tức khắc có thể
gây ra nguy hiểm. Thói quen dùng morphin là một ví dụ điển h́nh,
người nào là nạn nhân của nỗi khủng khiếp ấy thường thấy cần phải
giảm liều lượng từ từ bởi v́ sự căng thẳng khi dứt bỏ đột ngột có
thể lớn hơn mức thể xác chịu đựng được. Dường như có một số trường
hợp đáng thương trong đó cũng cái hệ thống giảm từ từ phải được áp
dụng cho thói quen ăn thịt. Giáo lư dạy ta rằng trong khi việc tiêu
hóa thịt diễn ra chủ yếu trong bao tử th́ hầu hết dạng thức ăn thực
vật lại là công việc của ruột. V́ thế cho nên một người sức khỏe rất
kém đôi khi thấy rằng ḿnh nên để cho đủ thứ cơ quan này có một thời
gian nào đấy thích ứng với sự thay đổi cần thiết và có thể nói là
tiến hành những chức năng mà chúng cần chu toàn hiện nay. Tuy nhiên
áp lực đều đều của ư chí chẳng bao lâu sau ắt khống chế được thể xác
và thích ứng nó với trật tự mới của sự vật.
Trường hợp thứ ba trong đó sự thiếu thoải mái có thể hữu ích là khi
người ta cố t́nh ép buộc thể xác làm một điều ǵ đó mà nó không
thích để chắc mẩm rằng nó sẽ tuân lệnh ḿnh khi cần thiết. Nhưng ta
phải hiểu rơ rằng ngay cả khi ấy th́ công trạng ở nơi việc thể xác
sẵn ḷng vâng lời chứ không phải ở chỗ nó chịu đau khổ. Con người có
thể dần dần từng bước học cách thờ ơ với nhiều nỗi đau nho nhỏ trong
cuộc đời và như vậy tránh được nhiều lo toan và bực ḿnh. Khi rèn
luyện ḿnh về ư chí để bắt thể xác vâng lời y phải cẩn thận chỉ toan
tính làm những điều có lợi. Chắc chắn là đạo sĩ Hatha Yoga phát
triển được quyền năng ư chí khi giữ cánh tay ở trên đầu cho đến khi
nó héo khô; nhưng trong khi y thu đoạt được quyền năng ư chí khổng
lồ th́ y cũng mất đi công dụng của cánh tay. Ta có thể phát triển
quyền năng ư chí bằng một sự tinh tấn với kết quả là thường xuyên
hữu ích thay v́ thường xuyên gây ngăn trở chẳng hạn bằng cách chinh
phục sự bực ḿnh hay kiêu hănh, sốt ruột hay đa dục. Nếu mọi người
cảm thấy khao khát muốn tu khổ hạnh th́ họ nên thuộc ḷng lời minh
triết sau đây trong Chí Tôn Ca:
“Sự thanh khiết, ngay thẳng, tiết dục và vô hại được gọi là sự khắc
khổ của thể xác. Lời nói không gây khó chịu, chân thật, dễ chịu và
gây ích lợi được gọi là sự khắc khổ của ngôn ngữ. Hạnh phúc tâm trí,
thăng bằng, im lặng, tự chủ có bản chất thanh trong được gọi là sự
khắc khổ của cái trí”. (xvii. 14, 15).
Trong câu thơ cuối cùng vừa nêu, ta nên đặc biệt để ư rằng hạnh phúc tâm trí được miêu tả là đặc trưng đầu tiên của sự khắc khổ tâm trí, dấu hiệu đầu tiên của sự tự chủ hoàn toàn mà người muốn tiến bộ thật sự cần phải có. Người ta nhấn mạnh rằng bổn phận của ta là phải hạnh phúc; sự bệnh hoạn, u uất hoặc trầm cảm luôn luôn có nghĩa là thất bại và yếu đuối, v́ chúng có nghĩa là ích kỷ. Người nào để cho ḿnh cứ suy gẫm về những phiền năo và sai trái của chính ḿnh ắt đang quên bổn phận đối với đồng loại. Y tự cho ḿnh trở thành một trung tâm truyền nhiễm gieo rắc sự u ám thay v́ sự hân hoan trong các huynh đệ. Như thế chẳng phải là sự ích kỷ, chẳng phải là thô thiển lắm ư? Nếu có bất cứ ai khao khát muốn tu khổ hạnh th́ y nên tiếp thu cái sự khắc khổ tâm trí được khuyến cáo trong kinh điển trên và quyết tâm khi những rắc rối và đau khổ riêng tư của ḿnh có ra sao đi chăng nữa th́ y cũng quên ḿnh, quên phứt chúng đi v́ ích lợi của người khác, sao cho y bao giờ cũng tuôn đổ được lên những bạn đồng tu cái hạnh phúc chói lọi vốn xuất phát từ việc hiểu biết viên măn hơn của nhà Thông Thiên Học, bao giờ cũng giúp cho họ hướng về việc thực chứng được “Brahman là cực lạc”.
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS