|
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS
|
CHƯƠNG
XIV
MỞ ĐẦU CĂN
CHỦNG THỨ NĂM
Trích
CON NGƯỜI từ đâu tới, Sinh hoạt ra sao và Rồi sẽ đi về đâu
Tác giả
Annie Besant và C. L. Leadbeater Bản dịch: www.thongthienhoc.com |
|
CHƯƠNG
XIV
MỞ ĐẦU CĂN
CHỦNG THỨ NĂM
Như ta đă
từng phát biểu trong Giáo lư
Bí nhiệm có nói rằng Căn chủng thứ 5 bắt đầu cách
đây một triệu năm; điều này dường như nhằm nói tới việc Đức Bàn
Cổ Vaivasvata của Căn chủng này bắt đầu tuyển chọn vật liệu. Ngài
vốn là một Nguyệt tinh quân, bước đầu được Điểm đạo trên bầu G trong
cuộc Tuần hoàn thứ 7 và Ngài cũng đạt quả vị La hán trên đó. Vậy là
cách đây chừng một triệu năm, từ chuyến tàu bao gồm nhóm tái sinh
1.200 năm, Ngài chọn ra một số ít người mà Ngài hi vọng sẽ định h́nh
cho giống dân của ḿnh; do đó Ngài duy tŕ mối liên hệ với những
người ấy. 400.000 năm sau, Ngài lại tuyển lựa ra một số nữa. Điều
này khá giống như nh́n vào một đàn cừu để tuyển chọn ra những con
thích hợp nhất. Trong số này có những con phải bị bỏ rơi dọc đường
và do đó sự tuyển chọn thỉnh thoảng lại bị thu hẹp lại.
Sự cách ly một bộ tộc ra khỏi giống dân
phụ thứ 5 nước da trắng (các câu Kinh trong Thiền định Chơn kinh
miêu tả nó một cách thi vị là giống dân có nước da giống như mặt
trăng) để sống ở vùng núi phía bắc đảo Ruta, là bước quyết định đầu
tiên trong việc dựng nên Giống dân này và điều đó diễn ra vào khoảng
năm 100.000 trước Công nguyên. Nhân tiện xin nói giống dân phụ thứ
5, nói chung nghiện miền sơn cước và người Kabyles ở vùng núi Atlas
là những đại biểu trung thực nhất của nó thời nay. Tôn giáo của họ
khác với tôn giáo của người Toltec sống ở vùng đồng bằng, và Đức Bàn
Cổ lợi dụng điều này để cách ly giống dân phụ ấy. Lúc bấy giờ Huynh
trưởng của Ngài là Đức Bồ Tát mà sau này trở thành Đức Phật Thích Ca
đă lập nên một tôn giáo mới, người nào gia nhập tôn giáo ấy cũng bị
cách ly, được lệnh sống riêng rẽ, cấm kết hôn chéo với các bộ tộc
khác. Đệ tử của Ngài đi khắp các xứ khác để chiêu mộ thêm một số
người nữa sau này gia nhập đoàn thể chính. Họ được dạy rằng một ngày
nào đó họ sẽ viễn du sang một vùng đất khác, đối với họ trở thành
vùng đất hứa để sống dưới quyền một vị Vua, một Đấng Chúa tể mà họ
chưa hề biết mặt; như vậy là họ ở trong t́nh trạng đang dọn ḿnh cho
sự xuất hiện của một Đấng Cao Cả sẽ dẫn dắt họ; Ngài sẽ d́u dắt dân
tộc ḿnh đi tới một nơi an toàn khiến họ có thể thoát được thảm họa
sắp đến, một thảm họa năm 75.025 trước Công nguyên .[[1]]
Một số
chuyện kể của dân Hebrew có lẽ bắt nguồn từ những sự kiện này mặc dù
sau này mới có sự cách ly những người mà lịch sử đă biết là dân
Hebrew. Tổ tiên của họ theo sát nghĩa là một dân tộc ‘được tuyển
chọn’, được cách ly v́ một mục đích lớn.
Nguyên nhân trực tiếp của sự di cư là
nguy cơ treo lơ lửng nhà Lănh đạo Tà thuật sẽ khống chế giống dân
phụ da trắng, cho nên Đức Bàn Cổ muốn triệt thoái dân của ḿnh ra
khỏi ảnh hưởng ấy. Thế là vào năm 79.797 trước Công nguyên, Ngài
triệu tập họ tới bờ biển để cho họ có thể đáp tàu băng ngang qua
biển Sahara rồi từ đó đi bộ tiến về phương Nam Ai cập đến Ả Rập. Một
hạm đội nhỏ bao gồm 30 tàu được trang bị mà tàu lớn nhất dường như
không quá 500 tấn trọng tải; có ba tàu chỉ là tàu một cột buồm mang
theo đồ tiếp tế. Đó là những con tàu trông rất cồng kềnh; giương
buồm chạy rất tốt theo một hướng gió nhưng chạy hướng khác rất tồi.
Một số vừa có buồm vừa có mái chèo và những tàu này chắc chắn không
thích hợp với những cuộc viễn du trên biển cả. Tuy nhiên chúng chỉ
cần vượt qua vùng nước ở ngay cửa sông của biển Sahara (đó là những
loại vùng cong cong nhô ra Đại tây dương) để rồi chỉ giương buồm đi
theo vùng nước hầu như nằm trong đất liền. Hạm đội này chở theo
chừng 2.900 người, để cho họ đáp xuống bờ biển ở đầu mút phía Đông
biển Sahara để rồi quay về chỗ tập kết sẵn sàng cuộc hải hành khác.
Cuộc viễn du được thực hiện làm ba lần và quốc gia nhỏ bé bao gồm
9.000 người, gồm đàn ông, đàn bà và con nít có thêm một ít người nữa
từ nơi khác xuất hành đi bộ về hướng Đông [[2]].
Họ cũng mang
theo một số con thú trông giống như loài lai giống giữa trâu ḅ và
voi, có một thứ ǵ đó của loài heo, nhắc ta nhớ tới đúng hơn là một
con mách; loại thú lai nữa giống này nữa giống khác. Những con thú
này được dùng làm lương thực khi đồ tiếp tế đă cạn nhưng b́nh thường
th́ được coi là rất quí báu cho nên không được dùng làm lương thực
như thế. Trọn cả qui tŕnh lên tàu, đổ bộ xuống tàu, định cư để chờ
đồng bọn rồi chuẩn bị chuyến du hành bằng đường bộ chiếm trọn mất
vài năm; thế rồi Đức Bàn Cổ cùng với các quan chức khác được vị Thủ
lănh Quần tiên hội biệt phái dẫn dắt họ đi tới vùng cao nguyên Ả Rập
nơi họ phải ở lại đó trong một thời gian.
[Vào thời kỳ
này, dân Atlante đă chinh phục được Ai Cập và cai trị xứ sở ấy. Họ
đă xây dựng nên các Kim tự tháp mà nhiều ngàn năm sau này mới được
đặt tên theo Vua Cheops; khi xứ Ai Cập bị trận lụt nhấn ch́m cách
đây chừng 77.000 năm th́ dân chúng cố gắng leo lên các Kim tự tháp
dùng làm nơi trú ẩn khi nước dâng lên nhưng thất bại v́ cạnh Kim tự
tháp trơn trợt. Nền văn minh Atlantis vĩ đại bị tiêu diệt; rồi lại
tới trận lụt, rồi bị đám dân giống như da đen cai trị, rồi tới một
Đế quốc Atlante khác, rồi một vương triều Aryan (năm 13.500 trước
Công nguyên) – tất cả những điều đó có lẽ xảy ra trước đêm mà lịch
sử ghi nhận là nước Ai Cập. Nhưng chúng ta không đi theo lối ṃn hấp
dẫn này.]
Chỉ cần nói
rằng khi đám dân di cư của chúng ta băng ngang qua biên giới Ai Cập
th́ nền văn minh rực rỡ Toltec đang thời oanh liệt. Người cai trị xứ
Ai Cập thời đó theo truyền thống của Toltec cho rằng các dân tộc
khác tồn tại để người Toltec lợi dụng, cho nên ra sức mua chuộc họ
cứ ở lại trên lănh thổ của ḿnh. Một số người bị cám dỗ và ở lại
vùng lănh thổ hạ Ai Cập, bất chấp mệnh lệnh của Đức Bàn Cổ cho nên
chỉ ít lâu sau đó trở thành nô lệ cho dân Toltec đang chiếm ưu thế.
Những dân di
cư khác đến với Ả Rập qua con đường hiện nay là kênh đào Suez để rồi
được Đức Bàn Cổ cho định cư theo từng nhóm ở đủ thứ thung lũng thuộc
các vùng cao nguyên của xứ Ả Rập vĩ đại. Một giống dân gần như da
đen ở rải rác trên xứ sở này và vùng thung lũng đó thật ph́ nhiêu
khi được tưới nước. Nhưng dân di cư không thích nơi định cư mới của
ḿnh lắm, và trong khi đa số nhân dân được Đức Bàn Cổ Vaivasvata
huấn luyện ở đảo Ruta, thậm chí vẫn c̣n cuồng tín trung thành với
Ngài th́ thế hệ trẻ hơn lại càu nhàu rất nhiều v́ đó là một công
tŕnh tiên phong chứ đâu phải là ‘chuyện du hí theo sự chỉ đạo cá
nhân của Cook’.
Chúng tôi
thấy ở một trong các thung lũng đó có một số lớn nhóm người tái sinh
1.200 năm và 700 năm kể cả nhiều thành viên trong gia đ́nh và ḷng
sùng tín của họ chắc chắn lên tới mức cuồng tín bạo động. Họ đề nghị
giết hết những kẻ nào không hoàn toàn tận tụy với Đức Bàn Cổ và sẵn
sàng đánh đuổi những kẻ bỏ chạy, đào ngũ sang định cư thoải mái ở Ai
cập. Điều này khiến cho họ chọc giận đám người Ai Cập gây ra một
cuộc tàn sát đáng kể mà đám người cuồng tín cố quét sạch.
Mars
và Corona dũng cảm chống cự với người Ai Cập tấn công xâm lược,
trong khi một đội quân cánh hông trong đám đó có Herakles (một thanh
niên c̣n độc thân) đă nhầm lẫn hướng tấn công của quân địch cho nên
bị người Ai cập tiêu diệt. Đức Bàn Cổ Vaivasvata đem viện binh sang
lật ngược thế cờ đẩy lùi quân Ai cập; dến lượt một đạo binh cánh
hông của Ai Cập bị lực lượng hùng hậu tấn công trong đám lực lượng
ấy có Sirius là cha của Herakles xông xáo giận dữ đi t́m đứa con
trai của ḿnh trong đám xác tử trận. V́ thông thạo địa h́nh của xứ
này cho nên họ lùa quân Ai Cập vào một hẻm núi giống như miệng núi
lửa với những dốc đá thẳng đứng có sẵn những viên đá bấp bênh; họ
hân hoan lăn những tảng đá này xuống kẻ thù đang bị bao vây. Lần
cuối cùng chúng tôi trông thấy Sirius nhân dịp này là khi y lao
xuống dốc thẳng đứng trong khi các tảng đá ào ạt trút xuống, vung
vẩy cây giáo, hát lên bài ca chiến thắng có bản chất chẳng lấy ǵ
đáng khen để rồi trở thành một bộ phận trong khối người bị nghiền
nát, máu đông cứng lại với những tảng đá nặng nề lấp đầy phần thấp
nhất của hố miệng núi lửa.
Một số quân
Ai Cập cuối cùng trốn thoát về tới Ai Cập, ngay tức khắc bị xử tử v́
đă làm ô danh đại quân thất trận.
Sau đó là
một thời kỳ thái b́nh cho đám kiều dân di cư và họ cày cấy nơi vùng
thung lũng ấy, ở đây về mùa đông th́ khá lạnh c̣n vào mùa hè th́
nóng như thiêu như đốt. Họ mang theo đủ thứ hạt giống của Châu
Atlantis và một số những thứ này thích hợp với nơi định cư mới của
họ; họ trồng một số trái cây vô vị giống như quả táo; c̣n ở sườn bên
phía nóng bức của thung lũng th́ họ trồng một trái cây rất lớn, lớn
bằng đầu người, dính nhừa nhựa và nói chung nát bấy, giống như quả
chà là. Một loại hố núi lửa nơi mặt trời phản chiếu từ những tảng đá
xuống được dùng làm vườn ươm cây, từ đó họ tạo ra một trái cây có
kích cở bằng quả dừa mà họ có vẻ tự hào quá lố về quả ấy. Trái cây
này rất bổ dưỡng, khi được nung trong nước nó cung cấp cho ta đường
bằng cách làm cho nước bốc hơi, trong khi cặn trái cây cung cấp một
loại bột mà thiên hạ dùng để làm ra một loại bánh ḿ sữa ngọt.
Sirius lận trong người hai ổ bánh ḿ sữa ngọt này khi lao xuống sườn
dốc tử sĩ.
Trong kiếp
sau, Herakles xuất hiện là một thiếu nữ dong dỏng cao, ḿnh dây
trông khá lộng lẫy, treo lủng lẳng một cái nôi làm bằng vỏ cây trên
một cây giống như cây me trong đó có một đứa em trai sơ sinh là
Sappho đang khóc oe oe.
Việc tuyển
lựa giống dân phụ thứ 5 của giống dân chính Atlante đă tăng trưởng
và nhân lên cực kỳ nhanh chóng cho nên trong khoảng 2.000 năm, họ đă
trở thành một quốc gia nhiều triệu dân; họ hoàn toàn cách ly với thế
giới nói chung qua một dải cát mà chỉ những đoàn lữ hành mang theo
nhiều nước mới băng qua nổi; chỉ có một lối đi độc đạo với cỏ và
nước băng ngang qua đó, nơi mà thánh địa Mecca hiện nay c̣n tồn tại
xung quanh đó. Thỉnh thoảng th́ đám dân di cư lại rời bỏ đoàn thể
chính, một số người định cư ở miền Nam Palestine, c̣n một số người ở
miền Nam Ai Cập; đại diện của Đức Bàn Cổ khuyến khích những phong
trào này v́ vùng cao nguyên có kích thước giới hạn đă đông nghẹt
người đến mức khó chịu. Loại người bất hảo nhất được tống đi làm dân
di cư trong khi Đức Bàn Cổ duy tŕ những người đầy triển vọng nhất
không cho trộn lẫn với những người khác trong nội bộ vành đai sa mạc
của ḿnh. Thỉnh thoảng người ta lại gợi ư cho một đoàn lữ hành dân
định cư nên rời bỏ nơi đây đi làm kiều dân để lập nên một thành thị
mới; loài ngựa được phát triển trong đám người di dân ấy. Đôi khi
chính Đức Bàn Cổ cũng lâm phàm và đám hậu duệ của Ngài tạo thành một
lớp người riêng biệt thuộc loại h́nh được cải tiến khá tốt. Nhưng
thường thường th́ Ngài không có mặt trên cơi trần mà điều khiển công
việc thông qua những người phụ tá, trong số đó Jupiter và Mars là
những khuôn mặt nổi bật nhất.
Dân chúng
mang tính du mục và canh nông cho nên không định cư ở các thành thị
lớn và vùng cao nguyên đặc nghẹt dân cư đến nỗi cuối cùng cách đây
khoảng 3.000 năm nó giống như một làng duy nhất khổng lồ, bấy giờ
Ngài biệt phái một số lớn dân sang Phi Châu để thành lập một đám
kiều dân lớn nhằm làm giảm số dân định cư ở trung ương. Sau này th́
đám kiều dân Phi châu cũng bị tiêu diệt sạch. Chỉ một vài năm trước
thảm họa 75.025 trước Công nguyên, khi nhận được thông điệp của Đấng
Thi hành Quần tiên hội; Đức Bàn Cổ mới tuyển lựa 700 người trong
ḍng dơi ḿnh dẫn chúng lên phía Bắc. Một lần nữa Ngài biến giống
dân này thành một giáo phái phi chính thống; sinh hoạt nghiêm túc
hơn so với những người xung quanh cho nên đám người chính thống mà
họ trà trộn vào đó chẳng có thiện cảm ǵ mấy với họ. Thế là Ngài
khuyên họ nên theo Ngài đi tới nơi có thể sống yên b́nh, thoát khỏi
sự hành hạ của đám người chính thống, nơi này phải đi xa mất nhiều
năm mới tới. Xét theo biểu kiến th́ ngay cả những phụ tá của Ngài
cũng không được nhận vào hàng thân tín mà chỉ theo mệnh lệnh của
Ngài; trong số những vị này có nhiều người nay là các Chơn sư, c̣n
một số khác đă tiến hóa rời xa hệ thống trái đất.
Số người
theo Ngài cũng nhỏ thôi, họ tạo thành một đoàn lữ hành đơn độc và
Đức Bàn Cổ gởi một thông điệp cho nhà trị v́ Đế quốc Sumiro Akkad
xin được b́nh an đi qua lănh thổ của ông ta, bao gồm nước Thổ nhỉ kỳ
hiện nay ở vùng Châu Á, xứ Ba Tư và những xứ vượt ngoài nước đó.
Ngài tới biên giới của Đế quốc ấy chẳng khó khăn ǵ và vị Hoàng Đế
tỏ ra thân thiện; hộ chiếu của Ngài đưa Ngài thẳng vào xứ Turkestan,
rồi từ đó Ngài phải ứng đối với một Liên bang các nước phong kiến
Turania bao gồm xứ hiện nay là Tây Tạng. Ngài băng qua những rặng
núi mà một trong số đó là rặng Thiên sơn hiện nay; các rặng này đánh
dấu biên giới của biển Gobi và chạy dài tới tận Bắc băng dương. Ngài
đă băng qua xứ Mesopotamia và Babylon, đi xéo về phương Bắc; những
rặng núi mà Ngài phải băng qua không cao lắm; Liên bang Turania cho
phép Ngài đi qua, một phần v́ dân của Ngài không đông đến nỗi khiến
người ta phải sợ và một phần v́ Ngài nêu rơ rằng ḿnh đang thi hành
một sứ mệnh do Đấng Tối Cao phó thác. Sau một vài năm du hành, Ngài
đă tới bờ biển Gobi nhưng v́ nhớ kỹ thông điệp mà ḿnh nhận được cho
nên Ngài không ở lại vùng đồng bằng mà lại quay về vùng đồi núi ở
phương Bắc nơi có biển cạn rộng mênh mông trải dài về hướng Bắc tới
tận Bắc băng dương và thề là tới tận Bắc cực. Vào lúc đó Ngôi sao
Lemuria đă bị vỡ ra thành nhiều mảnh và điểm gần nhất cách khoảng
1.000 dặm về phương Bắc. Ngài bổ nhiệm một số người theo ḿnh đồn
trú tại một mỏm đất nh́n ra phía Đông Bắc, nhưng đa số định cư ở một
vùng lơm ph́ nhiêu giống như miệng núi lửa, một điều ǵ đó giống như
chén rượu của Ma quỉ ở Surrey nhưng lớn hơn nhiều; đây không c̣n là
vùng đất liền nữa mặc dù đứng từ đỉnh núi kế cận, họ có thể nh́n
thấy biển. Từ mỏm đất này vốn vươn
cao lên, họ có thể thấy biển Gobi và
vùng đất mà sau này họ phải định cư ở đó. Đây phải là nơi định cư
của họ cho măi đến lúc sau cuộc đại tai biến lúc bấy giờ đă gần kề
rồi. Bạch Đảo ở phía Đông Nam và hoàn toàn khuất tầm mắt mặc dù sau
này khi ở đó có những đền thờ cao ṿi vọi th́ từ địa điểm này ta có
thể nh́n thấy nó. Mỏm đất và vùng đất kề cận được tạo thành từ những
bờ đá ch́a ra vốn chẳng bị động đất gây thiệt hại bao nhiêu trừ phi
toàn thể vùng đất này bị tách rời ra. Ngài ở lại nơi đây cho đến khi
tai qua nạn khỏi và cần phải mất vài năm mới định cư ở đó được.
Nhiểu người chết trên đường đi và sau khi đến nơi bản thân Ngài phải
luân hồi để cải thiện mẫu h́nh này nhanh hơn nữa.
Như ta có
nói trên kia, những người này đều thực sự là gia đ́nh của Ngài, là
con cháu mang ḍng máu của Ngài và khi các thể xác chết đi th́ Ngài
tụ tập các Chơn ngă lại thành ra những Chơn ngă mới được cải tiến.
Con người
Sắt thép tái sinh ở Atlantis lại nắm quyền trị v́ xét theo biểu kiến
cũng chẳng minh triết hơn so với những kinh nghiệm trước kia. Y lại
chiếm được Kim môn thành và các loại h́nh cao cả của dân Atlante bị
đàn áp rất nhiều.
Kim môn
thành bị đột ngột hủy diệt do biển tràn vào qua những khe nứt khổng
lồ v́ bị nổ gas; nhưng không giống như tai biến khiến cho đảo
Poseidonis ch́m xuống trong ṿng 24 tiếng đồng hồ, những cơn
co quắp này tiếp diễn trong một thời kỳ tới hai năm trời. Những vụ
nổ thêm nữa xảy ra tạo những khe nứt mới, các trận động đất làm đất
đai rung chuyển v́ mỗi vụ nổ lại gây ra sự xáo trộn thêm nữa. Rặng
Hi mă lạp sơn được nâng lên cao một chút; vùng đất ở phía Nam Ấn Độ
cùng với cư dân bị ch́m xuống; Ai Cập bị ch́m xuống nước, chỉ có các
Kim tự tháp là trồi lên trên mặt nước; lưỡi đất trải dài từ Ai Cập
tới vùng nay là Maroc và Algerie đă biến mất, hai xứ sở này vẫn c̣n
sống sót dưới dạng ḥn đảo nằm giữa Địa trung hải và Biển Sahara.
Biển Gobi có dạng h́nh tṛn, đất trồi lên hiện nay là vùng Tây bá
lợi á, ngăn cách nó với Bắc băng dương; vùng Trung Á trồi lên và
nhiều thác nước do những trận mưa không tiền khoáng hậu đào những
rảnh nước sâu hút ngang qua vùng đất mềm nhăo.
Trong khi
những biến đổi địa chấn này đang tiếp diễn th́ cộng đồng của Đức Bàn
Cổ vẫn không bị rối loạn do bị tách rời hoàn toàn hoặc biến đổi trên
bề mặt đất; nhưng dân chúng thường xuyên khiếp sợ trước những cơn dư
chấn lập đi lập lại và hầu như bị tê liệt v́ e rằng mặt trời (vốn bị
khuất mắt hết một năm trời do một khối mây khổng lồ phần lớn cấu
thành đất bụi mịn che khuất) vĩnh viễn biến mất. Thời tiết thật là
hết chỗ nói. Mưa như thác đổ hầu như trút xuống liên miên; các khối
hơi nước và mây bụi bao phủ quả đất làm cho bầu trời tối đen. Chẳng
có thứ ǵ mọc được thoải mái và người ta bị thiếu đói nghiêm trọng.
Do t́nh h́nh khó khăn ấy cộng đồng thoạt tiên bao gồm 700 người về
sau tăng lên thành 1.000 người rốt cuộc giảm xuống chỉ c̣n 300
người. Chỉ những kẻ mạnh là c̣n sống sót, kẻ yếu bị diệt vong.
Vào cuối năm
thứ 5 th́ họ lại bắt đầu được định cư; vùng lơm giống như chén rượu
đă trở thành một hồ nước; một số năm thời tiết ấm áp, nối tiếp những
năm tháng xáo trộn; nhiều vùng đất trinh nguyên đă nổi lên và họ có
thể cày cấy trên vùng đất ấy. Nhưng Đức Bàn Cổ đang già đi và nhận
được lệnh đưa dân chúng về Bạch Đảo. Khi nghe mệnh lệnh là Ngài vâng
lời ngay.
Ở
đó nhờ chính Thủ lĩnh Quần tiên hội, Ngài thấy trải ra trước mắt
ḿnh thiên cơ vĩ đại cho tương lai, kéo dài từ hàng ngàn năm tới
hàng vạn năm. Dân chúng của Ngài phải sống trên vùng đất liền trên
bờ Biển Gobi và họ phải gia tăng dân số cũng như hùng mạnh lên.
Giống dân mới phải được gầy dựng nơi chính Bạch Đảo và khi nó đă gia
tăng dân số th́ một Thành thị hùng mạnh sẽ được xây dựng ở bờ đối
diện để cho nó định cư ở đó theo gợi ư về kế hoạch của Thành thị. Có
một rặng núi băng ngang qua bờ Biển Gobi cách xa chừng 20 dặm và
những đồi núi thấp trải ra từ rặng núi ấy cho tới bờ biển; có bốn
thung lũng lớn chạy từ bên trong rặng núi cho tới vùng biển hoàn
toàn tách rời với nhau do có những đồi chen vào giữa. Ngài phải định
cư một số gia đ́nh ưu tuyển nơi những thung lũng ấy, phát triển
trong đó bốn giống dân phụ riêng biệt để rồi sau đó phái chúng đi
tới những nơi khác nhau trên thế giới. Ngài cũng biệt phái một số cư
dân của ḿnh đi sinh sản ở nơi khác, rồi lại đưa họ về để tạo thành
những cuộc phối giống mới v́ họ sẽ kết hôn, gia nhập vào ḍng dơi
của Ngài; khi loại h́nh này đă sẵn sàng th́ Ngài lại phải nhập thể
vào nó để ổn định nó. Đó là v́ căn chủng cũng cần tới một sự phối
giống nào đó chứ loại h́nh mẫu không hoàn toàn thỏa đáng.
Vậy là phải
tạo lập nên một loại h́nh chính và nhiều loại h́nh phụ, những sự
khác nhau phải bắt đầu vào thời kỳ tương đối sơ khai, vậy là được
năm nhóm phát triển theo những đường lối khác nhau. Thật thú vị mà
lưu ư thấy rằng sau khi chấn chỉnh dân tộc ḿnh trong hàng thế hệ,
cấm không cho kết hôn với những kẻ ngoại tộc th́ sau này Ngài lại
thấy cần phải du nhập một ít ḍng máu ngoại lai để rồi cách ly đám
hậu duệ ấy ra khỏi tổ tiên ngoại lai.
Vào khoảng năm 70.000 trước Công nguyên,
Đức Bàn Cổ tiến hành cho định cư dân chúng, ra lệnh cho họ xây dựng
các làng mạc ở vùng đất liền, gia tăng dân số ở đó trong chừng vài
ngàn năm. Họ không phải bắt đầu từ khởi điểm giống như kẻ dă man v́
họ đă là những người văn minh rồi và biết sử dụng nhiều loại máy móc
tiết kiệm lao động. Ở một trong những thị trấn rải rác khá rộng dọc
theo vùng bờ biển, chúng tôi lưu ư thấy có một số khuôn mặt quen
thuộc. Mars vốn là cháu của Đức Bàn Cổ, lănh đạo cộng đồng này cùng
với vợ là Mercury và gia đ́nh – trong số đó có Sirius và Alcyone –
sống trong một căn nhà thoải mái bao quanh là vườn cây trái rộng răi
đẹp đẻ. [[3]]
Ở đó cũng có
Corona và Orpheus là một nhà quí tộc già nua và oai vệ, có nhiều tư
cách và được mọi người kính nễ. Jupiter là Thống đốc của một tỉnh –
tạm gọi toàn thể nơi định cư của giống dân c̣n ấu trĩ này bao gồm
7.000 linh hồn bằng thuật ngữ ấy – nắm quyền mà Đức Bàn Cổ ủy thác
cho ḿnh, Đức Bàn Cổ là Vua được cộng đồng thừa nhận trị v́ ở
Shamballa.
Khi chúng
tôi đang quan sát thị trấn ấy th́ có một đám hỗn quân, hỗn quan phi
ngựa tới mà hiển nhiên là tính cướp bóc, chúng cưỡi trên những con
thú trông thật thô kệch, giống như ngựa mà cầm đầu là Vajra, chúng
ào vào nhà Mars, vốn là anh của Vajra rồi chẳng bao lâu sau lại phi
ngựa đi cũng ồn ào như khi đến; chúng tôi theo gót chúng tới một thị
trấn khác cũng ở trên bờ biển Gobi nơi chúng tôi thấy Viraj là Thủ
lĩnh. Con trai Viraj là Herakles thuộc về băng cướp ấy, trong số đó
chúng tôi quan sát thấy cũng có Ulysses nữa.
Ở đây, ta
thấy có nhiều khuôn mặt quen thuộc hơn; Cetus và Ulysses đang hiềm
khích với nhau; thoạt tiên chúng căi nhau về một con thú mà cả hai
cho rằng ḿnh đă giết chết, rồi căi nhau về đất đai mà cả hai đều
muốn chiếm, rồi cuối cùng tranh chấp một người phụ nữ mà cả hai đều
ham muốn. Pollux và Herakles đều là những người bạn chí cốt, Pollux
đă cứu mạng Herakles trong một trận cướp bóc khi Herakles ở trong
t́nh trạng ngàn cân treo sợi tóc. Một trong các con gái của Herakles
là Psyche, một cô gái vạm vỡ mới 14 tuổi đă khiến chúng tôi chú ư v́
bồng trên tay đứa em nhỏ là Fides, khi bị một con dê lớn tấn công.
Con dê có sừng lớn uốn cong ở dưới đáy nhưng có mũi nhọn, thế mà cô
gái chẳng hề nao núng, cô nắm lấy sừng dê bẻ quặc nó lại rồi chụp
lấy chân sau của con dê, cô nện mạnh nó xuống mặt đất. Đứa trẻ Fides
dường như là cục cưng trong gia đ́nh v́ chúng tôi lưu ư thấy
Herakles cơng nó trên vai.
Một vài năm
sau Đức Bàn Cổ (lúc ấy đă rất già) gây ra nhiều kích động khi gởi
mệnh lệnh tới cho Jupiter, Corona, Mars và Vajra; đến lượt họ tuân
lệnh Ngài tuyển lựa một số trẻ con trong cộng đồng định cư để gửi
chúng lên Shamballa; những đứa trẻ này là thành phần ưu tú nhất
trong cộng đồng, rồi từ đó trở đi đă vươn lên tới quả vị Chơn sư. Đó
là các con trai của Alcyone, tức Uranus và Neptune, và các con gái
của Alcyone là Surya và Brihaspati; người ta cũng tuyển lựa những
đứa trẻ trai là Saturn và Vulcan cùng với một bé gái là Venus. Một
số phụ nữ được biệt phái đi theo chúng để chăm sóc chúng, những đứa
trẻ được nuôi dưỡng ở Shamballa, đến đúng lúc th́ Saturn cưới Surya,
c̣n Đức Bàn Cổ tái sinh thành con trai lớn của họ để tái khởi động
giống dân này ở mức cao hơn.
Đó là v́
trong thời gian ấy mọi chuyện trên đất liền đă biến động. Chẳng bao
lâu sau khi những đứa trẻ nêu trên được tiến cử đi th́ dân Turania
lại càn quét cộng đồng giống như trận lụt tàn phá; chính Đức Bàn Cổ
đă cảnh báo các phụ tá của ḿnh về biến cố này cho nên mới cứu đám
trẻ con; dân chúng dũng cảm đẩy lùi quân xâm lượt nhiều lần nhưng
hết đội quân này nối tiếp đạo quân khác. Cuối cùng th́ đa số chiến
sĩ đều tử trận và băi chiến trường trở thành mọt ḷ sát sinh, nam
phụ lăo ấu đều chẳng ai toàn mạng. Người bạn cũ của chúng ta là
Scorpio vốn là Thủ lĩnh của một bộ tộc, một lần nữa lại mua thù
chuốc oán với Herakles qua mối thù truyền kiếp. Một số đứa trẻ nhiều
triển vọng cũng bị thiệt mạng nhưng xét cho cùng th́ cũng chẳng quan
trọng lắm, v́ tất cả đều tái sinh cùng với nhau, ông bà, cha mẹ, con
cái, đều sẵn sàng trở lại khi Đức Bàn Cổ tạo dựng ḍng dơi của ḿnh.
Mars trở lại sớm hơn, sinh ra ở Shamballa là em của Đức Bàn Cổ c̣n
Viraj là chị Ngài.
Thế rồi mọi
chuyện lại bắt đầu, nhưng ở một mức cao hơn; họ phát minh hoặc tái
phát minh ra nhiều dụng cụ hữu ích và trong chừng vài ngàn năm th́
đă có một nền văn minh phồn thịnh. Trong đám những người tiên phong
lại có những bạn cũ của ta, lần này Herakles là con trai của Mars.
Những người thuộc nhóm Phụng sự viên sinh ra lúc bấy giờ làm việc
vất vả theo sự chỉ huy của các thủ lĩnh, ra sức thi hành ư chí của
các Ngài. Cho dù họ thường ngu đần và dốt nát nên thường mắc nhiều
lầm lỗi, nhưng họ luôn luôn trung thành và toàn tâm, toàn ư, điều đó
khiến họ gắn bó mật thiết với những người mà ḿnh phục vụ.
Người ta xây
những căn nhà có kích thước lớn để làm nơi trú ngụ cho nhiều thế hệ
(quả thật là đủ mọi thành viên trong gia đ́nh tạm trú đại đồng
đường), nhà được củng cố bằng một lối đi duy nhất dẫn vào đó với
những cửa sổ trông ra một sân vườn lớn ở giữa nơi mà đàn bà, con nít
có thể sinh hoạt an toàn. Sau một thời gian th́ người ta xây những
bức vách kiên cố xung quanh làng mạc và thị trấn để pḥng ngự thêm
nữa v́ bọn dă man Turania thường xuyên lượn lờ nơi ngoại vi của cộng
đồng, khủng bố đám cư dân bằng những tiếng gào rú dă man và những
trận đột kích. Vành đai làng mạc bên ngoài ở trong t́nh trạng báo
động triền miên, những người sống ở ven biển tương đối được thanh
b́nh hơn.
Khi giống
dân lai tăng trưởng tới mức trở thành một quốc gia nhỏ th́ người
Turania lại quyết tâm tấn công một lần nữa. Cuối cùng lại tàn sát
một lần nữa chỉ để lại một ít trẻ con và các bảo mẫu được cứu thoát
đưa lên Shamballa. Thật đáng lưu ư khi thấy rằng ngay cả những kẻ
Turania khát máu cũng không dám tấn công Bạch Đảo v́ chúng kính
trọng sâu sắc nơi này. Thế là Giống dân kiểu mẫu vẫn được bảo tồn
cho dầu đại đa số dân chúng bị tiêu diệt hết hai lần và vào mỗi dịp
ấy th́ Đức Bàn Cổ cùng với những người phụ tá lại nhập thể ngay khi
có thể được, tẩy trược nó thêm nữa để tiến gần tới loại h́nh vốn là
mục tiêu của ḿnh.
-------------------------------
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS