Không Tôn Giáo Nào Cao Hơn Chân Lư

 HOME  sách   TIỂU SỬ    BẢN TIN   H̀NH ẢNH   thIỀN    BÀI VỞ   THƠ   gifts   TẾT 2006  QUEST  MAGAZINES 

 

HỘI THÔNG THIÊN HỌC

VIỆT NAM

NHIỆM VỤ CỦA NHÓM PH̉ TRỢ

CHI BỘ BÁC ÁI-TÂN CHÂU

1968

sách sưu tầm

 

NHIỆM VỤ

CỦA NHÓM PH̉ TRỢ

-------

        Trong quyển sách trước, chúng tôi đă nêu ra một ít câu chuyện những người hiền lành, hữu phước, nhờ các vị Pḥ Trợ vô h́nh giúp đỡ, nên được thoát nạn. Có khi các Ngài hiện ra d́u dắt hoặc khêu gợi trong trí của một người nhạy cảm, khiến va phải t́m cách nào để được an thân. Nhưng cũng thường khi họa tai xảy ra đúng theo nhơn quả, và như thế th́ không thế nào sửa đổi được định mạng. Trong trường hợp đó, nạn nhân được giúp đỡ sau khi chết.

        Các vị Sư Huynh nói rằng: Trong tất cả các tai nạn lớn, những vị Pḥ Trợ đều luôn luôn được đặc biệt đưa đến tận nơi. Các vị ấy làm hết sức ḿnh để trấn tĩnh, nâng đỡ và đưa các hồn bị tai họa vào một trạng thái ít bối rối, khi họ mới bước vào cơi Trung Giới.

        Thường thường lúc sắp sửa xảy ra một thiên tai, th́ các vị Pḥ Trợ nh́n thấy cảnh tượng buồn thảm vô cùng; công việc từ thiện của họ bị trở ngại, sự kinh khủng thường đột nhiên đến chi phối những người mắc nạn, có khi tệ hơn nữa là người mà họ cố gắng hộ trợ bị mê loạn. Nhiều chiếc tàu khi đă bị ch́m sâu th́ hầu hết số hành khách đều ở trong trạng thái ngây ngất trầm trọng, v́ vậy họ không thể hưởng được sự giúp đỡ khi sắp chết, và phải ở trong hoàn cảnh đó một thời gian rất lâu. 

        Vậy, nếu khi nào chúng ta thấy bị đe dọa v́ một nguy cơ sắp đến và biết không thể tránh được, chúng ta phải cố gắng nhớ rằng: SỰ CỨU TRỢ CHẮC CHẮN SẼ GẦN KỀ và NÓ HOÀN TOÀN TÙY THUỘC NƠI TA ; công việc giúp đỡ của các vị Pḥ Trợ trở thành dễ dàng hoặc khó khăn hơn là do nơi ta. Nếu chúng ta nh́n xem mối nguy hiểm một cách b́nh tĩnh và can đảm, nếu chúng ta thừa nhận rằng nó không thể nào làm đau đớn linh hồn ta được th́ chúng ta sẽ lợi dụng được tức khắc sự giúp đỡ của các vị Pḥ Trợ. Nếu các Ngài  không  cứu  ta được khỏi chết th́ cũng giúp cho chúng ta bước vào cơi chết một cách êm ái.

        Sự giúp đỡ loại nầy thường được áp dụng cho những người cô lập trong các tai biến th́nh ĺnh, cũng như trong những tai nạn chết chóc.

        Nhiều người hiểu lầm, tưởng là cứu cho nhân loại khỏi tai nạn, khỏi tử thần mới quan trọng, chớ người phải chịu chết rồi th́ c̣n cứu vớt ǵ nữa. Nhưng đây mới là nhiệm vụ chánh của các vị Pḥ Trợ. Những câu chuyện sau đây do Đức Leadbeater kể lại, sẽ giải bày cho chúng ta hiểu rơ.

NHỮNG VỤ ĐẮM THUYỀN

-------

        I- Cách đây vài năm, trong một cơn bảo tố lớn, gây ra nhiều tai biến ở các bờ biển nước Anh, có một chiếc tàu đánh cá bị lật úp giữa biển. Trong tàu chỉ có một lăo ngư ông và một thủy thủ nhỏ. Ông già c̣n bám chặt được vỏ tàu trong vài phút. Ông không có hy vọng nào được tiếp cứu về vật chất, và nếu ai muốn cứu trợ cũng không ḥng làm ǵ được trong cơn bảo tố dữ tợn như vầy. Ngư ông biết rằng cái chết đối với ông chỉ c̣n trong giây phút. Ông cảm thấy kinh khủng vô cùng trong khi bị xúc động đặc biệt bởi cảnh cô đơn th́nh ĺnh giữa mặt nước minh mông, vắng vẻ. Rồi ông buồn rầu, tưởng tới vợ, con và hoàn cảnh khó khăn sẽ đến với họ sau cái chết đột ngột của ông. Một bà Pḥ Trợ vừa đi ngang qua thấy t́nh trạng của ông, muốn giúp ông thêm can đảm, nhưng nh́n thấy trí óc ông quá xao động, không thể thích ứng với một sự khuyến dụ nào, bà xét thấy cần phải hiện h́nh ra để việc giúp đỡ thêm chắc chắn. Bà liền hiện h́nh ra. Khi nh́n thấy bà th́ gương mặt của ngư ông biến đổi kỳ diệu. V́ ḍm thấy một người sáng ngời ở phía trên ông, đứng trên thuyền, tự nhiên ông tưởng là một vị Thần đến để giúp cho ông thêm dũng cảm trong cảnh nguy nan và ông cảm thấy chẳng những ông sẽ được che chỡ và đưa qua khỏi cửa tử thần, mà các thân thuộc của ông chắc chắn cũng sẽ được cứu giúp. Như thế, một lát sau, khi kết cuộc, tâm thần ông không c̣n ở trạng thái kinh khủng, băn khoăn, khổ sở như lúc đầu và đương nhiên, khi tỉnh táo lại ở cơi Trung Giới, ông gặp lại ‘vị Thần’ ở nơi đó, ông cảm thấy tin cậy và sẵn sàng chấp nhận những lời khuyên bảo trong đời sống mới đă mở ra cho ông.

 

        II.- Sau đó ít lâu, cũng bà Pḥ Trợ nầy, lại thực hành một nhiệm vụ tương tợ nữa. Đây là lời bà kể lại câu chuyện mà bà đă thi hành:

         “Các anh chắc c̣n nhớ rơ chiếc tàu đă bị đắm trong cơn bảo tố vào cuối tháng mười một vừa rồi. Tôi đi vào trong pḥng của chiếc tàu, trong đó có chứa cả chục đàn bà, và họ đang bi thán một cách quá thống khổ, họ khóc nức nở và than van kinh khủng. Chiếc tàu phải ch́m lỉm, không c̣n phương thế nào tiếp cứu được và nếu để họ từ giả cơi đời trong trạng thái cuồng loạn như vậy đặng bước sang cơi khác là một điều tệ hại. Để trấn tĩnh họ, tôi bèn hiện h́nh ra, và tự nhiên những kẻ khốn khổ nầy tưởng tôi là một Thiên Thần. Cả thảy đều qú xuống và cầu xin tôi cứu độ họ. Một bà mẹ sầu khổ, đặt đứa con nhỏ của bà trong tay tôi, khẩn cầu tôi, ít nhứt là cứu đứa nhỏ nầy. Chúng tôi bắt đầu tṛ chuyện. Phút chốc họ đều b́nh tĩnh và yên tâm; đứa bé ngủ lại và mỉm cười; mấy chị đàn bà cũng lần lần thiu thiu ngủ hết. Tôi đưa vào trí năo họ những tư tưởng về cơi Thiên Đường. Dĩ nhiên là họ chẳng thức dậy vào phút chót, khi chiếc tàu ch́m. Tôi ở đó với họ để biết chắc là họ sẽ bước qua giờ lâm chung trong khi ngủ. Thế là họ đi từ giấc ngủ sang cảnh chết, không làm một cử động nào cả !”

        Đó là một trường hợp mới nữa mà những người được giúp đỡ cố nhiên đă hưởng được lợi ích vô biên, để nhận lănh cái chết một cách b́nh tĩnh và hợp lư. Điều quan trọng hơn nữa là họ được tiếp rước vào thế giới bên kia do một bà bạn thiết mà họ đă sẵn ḷng yêu mến, tin cậy; ấy là một bà bạn biết rành cơi thế giới mới mà bây giờ họ vừa đến ở. Như thế chẳng những bà làm cho họ yên tâm với số phận, mà lại c̣n khuyên bảo họ cách thế chỉnh đốn lại đời sống của họ trong hoàn cảnh nầy, rất khác xa với hoàn cảnh trước. Điều nầy đưa ta đến việc quan sát một khía cạnh rộng răi nhất và trọng đại nhất về công tác của các vị Pḥ Trợ Vô H́nh: đường lối và sự cứu trợ mà các Ngài có thể giúp đỡ cho người chết.

GIÚP CÁC NGƯỜI CHẾT

        Những giáo lư sai lầm, vô lư, khiến cho người chết rồi gặp rất nhiều hậu quả đáng thương hại. Hồn người vừa mới thoát khỏi cái thân hữu hoại th́ gặp phải t́nh cảnh khó khăn, thường thường là mối kinh khủng khốc liệt trong khi phát giác ra rằng ở cơi Trung Giới, tất cả đều khác xa với các điều mà tôn giáo của họ đă cho họ biết lúc c̣n sống.

        Một Tướng lănh Anh quốc, sau khi chết ba ngày, gặp một vị trong nhóm Pḥ Trợ, mà ông đă quen biết hồi c̣n ở cơi Trần. Ông bày tỏ tất cả các việc để cho khuây khỏa, khi gặp được một người mà ông có thể trao lời tâm sự. Ông nói: “Nếu tôi đă chết th́ bây giờ tôi ở đâu đây ? Nếu đây là cơi Trời th́ tôi thấy là vô giá trị, c̣n nếu đây là cơi Địa Ngục th́ nó tốt đẹp hơn điều tôi trông đợi”.

        Khổ thay! Phần đông thiên hạ chấp nhận lư lẽ sự đời một cách kém sáng suốt. Họ tin theo một giáo lư dạy rằng: tất cả con người đều có định mạng phải chịu tội tổ-tông, chỉ trừ một phần tử tinh anh được ưu đăi, nhờ những đức hạnh siêu phàm. Mà một sự suy xét sơ lược, cũng đủ chứng minh là họ không thuộc vào hạng đức hạnh hoàn toàn, nghĩa là sau khi chết, họ phải sa vào cảnh Địa ngục để đền tội. Thường thường kẻ chết rơi vào một trạng thái kinh khủng th́nh ĺnh, họ rất kinh ngạc khi thấy trong giây lát mà cơi thế giới họ đang ở lại tiêu tan, họ bị lọt vào móng vuốt của một ác quỉ, giống như các điều mà người ta đă tận lực dạy cho họ biết lúc sanh tiền. Họ thường phải trải qua những đau khổ khốc liệt và lâu dài về tinh thần, trong cảnh giả tạo ấy, trước khi họ được thoát ra khỏi những h́nh phạt đời đời do ảnh hưởng xấu xa của các giáo lư có bao hàm cái ư nghĩa xúc phạm Thần Thánh đó. Sự thật, các thế giới trong vũ trụ nầy không phải bị thống trị bởi những tánh bất thường của một người hung ác, xấu xa, hay của một vị chỉ thích gieo những mối thống khổ cho nhân loại, mà chính là do một ‘ LUẬT TẤN HÓA NHƠN ĐẠO và NHẪN NẠI PHI THƯỜNG, HOÀN TOÀN VÔ TƯ, MĂI MĂI HIẾN CHO NHƠN LOẠI Ở MỖI GIAI ĐOẠN SANH HOẠT, NHỮNG CƠ HỘI ĐỂ TIẾN BỘ MÀ CON NGƯỜI ĐƯỢC TỰ DO LỢI DỤNG.

        Liền sau khi chết, Linh hồn con người ở vào một trạng thái hoàn toàn tạm thời, và tùy nơi họ, họ sẽ thoát ra khỏi cảnh nầy mau lẹ nhờ những nguyện vọng tâm linh khẩn thiết, hoặc họ sẽ bị kẹt ở đó lâu ngày. Đồng thời họ nh́n nhận sự cần thiết của tất cả các mối khổ đau mà họ có thể thọ lănh để xóa bỏ những khuyết điểm về đạo lư trước khi họ có thể bước sang những cảnh cao hơn.

        Do đó ta thấy rằng: nhóm Pḥ Trợ có nhiều việc phải làm để giúp các người mới chết, v́ hầu hết những người nầy cần phải được giúp cho họ trầm tĩnh và vững ḷng, cần được trợ lực và huấn luyện. Nơi cơi Trung giới cũng như ở cơi Trần, nhiều người chưa sẵn sàng thừa nhận những lời khuyên bảo của các vị thông hiểu nhiều hơn họ. Tuy nhiên nhờ sự dị thường của hoàn cảnh mới, nên người chết thường công nhận đường lối nào mà họ thấy là dễ dàng, và đă có nhiều người thấy thời gian lưu trú của họ ở cơi Trung giới được rút ngắn nhanh chóng, nhờ sự tận lực của nhóm Pḥ Trợ đúng đắn và cương nghị.

        Trong lúc sanh tiền, con người đă cấu tạo một cái Vía có ít nhiều đông đặc, bây giờ phải đợi chừng nào thể Vía nầy hoàn toàn tan ră th́ họ mới vượt lên cao được để vào cơi Thiên Đàng. Tuy nhiên, ta không cần phải kéo dài thời gian đợi tan ră nầy một cách vô ích, nghĩa là ta có thể làm cho nó mau tan ră được.     

        Người học Đạo cần phải thấu hiểu minh bạch cái Chân lư nầy: Sau khi bỏ xác , thời gian sinh sống ở cơi Trung Giới lâu hay mau, tùy thuộc hai yếu tố: BẢN TÁNH CỦA XÁC THỊT TRONG KIẾP SỐNG ĐĂ QUA và TRẠNG THÁI TINH THẦN SAU KHI CHẾT.

        Trong khi sống ở Trần gian, con người luôn luôn tác động trên các loại vật chất nào được dùng để cấu tạo ra cái Vía. Ta quen dùng chúng nó một cách gián tiếp từ trên đi xuống, từ thanh bai đến ô trược, đúng theo cách sinh hoạt của xác thịt; do sự tiết dục hay thói dâm đảng, do sự trong sạch hay bẩn thỉu, do thức ăn và thức uống.

        Nếu ta mài miệt trong cảnh trụy lạc bất chánh, là ta đă điên cuồng mà tạo nên một thể Vía ô dề, chậm chạp và đê hèn, chỉ quen ứng đáp với những sự rung động bực thấp của cơi Trung Giới; đến sau khi chết, ta sẽ thấy bị giữ nơi cảnh thấp nầy lâu ngày để chờ cho thể Vía tiêu hao lần lần. Trái lại, nếu ta theo một lối sống đoan chánh và có qui củ, th́ ta tạo nên một thể Vía thanh khiết, chi phối được thứ vật chất tinh vi hơn, ta sẽ ít bị sầu khổ và ít hỗn loạn sau khi chết. Ta sẽ thấy cuộc tấn hóa của ta tiến triển mau lẹ và dễ dàng hơn nhiều.

        Các điều kể ra ở trên đây, người ta thường hiểu được, nhưng c̣n một yếu tố lớn lao khác là THÁI ĐỘ TINH THẦN SAU KHI CHẾT dường như thường bị bỏ quên. Điều quan trọng là con người phải hiểu biết vị trí của ḿnh trên đoạn đường cong đặc biệt của cái ṿng tấn hóa, phải biết rằng trải qua giai đoạn nầy, con đường cứ tiếp tục rút lui về nội giới là cơi riêng của Linh hồn, và như vậy phận sự của ta là giải thoát khỏi tư tưởng ham mê vật chất trần gian được nhiều chừng nào hay chừng ấy, để càng ngày ta càng thêm chú ư về các vấn đề tâm linh, v́ các điều nầy sẽ cư trú trong con người, trải qua trọn cả thời gian sinh hoạt ở cơi Thiên Đường. Do đó ta làm cho thể Vía tự nhiên tiêu ṃn thật dễ dàng và ta sẽ khỏi bị trễ lại một cách vô ích nơi tŕnh độ thấp kém mà người ta chỉ cần lưu trú ở đó một thời gian ngắn ngủi nhất.

        Vả lại, nhiều người chết rồi cũng c̣n làm cho bước đường giải thoát thêm tŕ trệ quá đổi v́ cứ say mê bám chặt vào cơi Trần gian mà họ vừa ĺa khỏi; họ không chịu nâng cao tư tưởng và ư muốn của họ, mà cứ măi chống trả tận lực, để mong c̣n được trực tiếp giao thiệp với cơi Trần; như thế họ làm cho công tác của nhóm Pḥ Trợ muốn giúp đỡ họ, phải thêm quá khó khăn. Họ tưởng những vấn đề tại Trần gian là điều duy nhứt đem lại quyền lợi cho họ, nên dầu khi chết rồi cũng vậy, họ cứ bám chặt vào đó với một mối tuyệt vọng. Thời gian càng qua, tự nhiên họ càng khó giao thiệp với sự vật ở cơi thấp nầy. Nhưng thay v́ họ hoan nghinh và thích thú khi được tinh tấn, khi thấy tinh thần phát triển, họ lại cực lực bác bỏ bằng mọi cách.

        Đă đành quyền lực mạnh mẽ của Luật Tấn Hóa, cuối cùng vẫn thắng được con ngựi và đẩy họ vào trào lưu từ thiện, nhưng họ cứ măi tranh đấu không kém, để chống lại kết quả trên mỗi bước, không những để rước lấy đau khổ và buồn rầu dai dẳng, hoàn toàn vô ích, mà lại c̣n làm chậm trễ bước đường tiến bộ một cách đáng tiếc và kéo dài cuộc lưu trú nơi những vùng Trung Giới, trong một thời gian vô hạn.

        Để chứng minh cho họ biết rằng sự phản kháng dốt nát và tai hại nầy đối với Ư chí vũ trụ là điều nghịch với Luật Thiên Nhiên, cùng dắt họ đến chỗ chấp nhận một thái độ tinh thần tuyệt đối trái ngược với sự mê lầm, các vị Pḥ Trợ đang cố gắng giúp họ phải tận lực và bền chí mới có kết quả tốt. Đó là một phần việc to tát trong nhiệm vụ của các Ngài.

 

QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CHO CÁI VÍA SẮP THÀNH LỚP 

        Các vị Pḥ Trợ c̣n có thể giúp nhiều hơn nữa cho những người nào đă có nghiên cứu các vấn đề nầy lúc c̣n sống và đă tập làm chủ được bản tánh thấp kém. Thật đúng vậy, luôn luôn chất khí của thể Vía bị sửa chữa liền sau khi chết, và sắp lớp thành những cái vỏ trứng đồng tâm điểm, nghĩa là chất đông đặc ô dề ở ngoài, c̣n chất nhẹ nhàng thanh khiết ở trong. Lúc sống nhờ xác thịt chống đỡ các sự rung động dữ dội nên cái Vía không cần sắp lớp. Nay không c̣n xác thịt, nó phải tự động sắp lại để tự vệ. Sự sửa chữa nầy xảy ra được là do nơi động tác của tinh chất dục vọng (l’élémental du désir), chính nó nhốt cái tâm thức lại nơi cảnh thấp nhứt trong một thời gian nên con người mất tự do. Tuy vậy, người chết không bao giờ bị bắt buộc phải thuận theo sự sửa chữa sắp lớp nầy, mà vẫn được tự ư chống trả. Nếu ở thế gian, con người đă chế ngự được làn sóng dục vọng ghê gớm nhờ chí cố gắng mạnh mẽ, th́ sau khi chết, con người tự nhiên cũng làm chủ được thể Vía của va; như thế va chỉ cần áp dụng sức mạnh ư chí của va. Va có thể quyết định chống lại cách sắp đặt theo thứ lớp của cái Vía, và do sự gắng sức, va làm cho cái Vía trở lại uyển chuyển như lúc đầu. Rốt lại, va có thể giữ được đúng y trạng thái hồi c̣n sống ở thế gian. Thật là đúng giá trị của một cuộc tranh đấu lâu dài chống lại tinh chất, cũng giống hệt như cuộc đấu tranh không ngừng trong lúc sanh tiền, khi con người quyết chế ngự một dục vọng khẩn thiết. Nhưng mà sự gắng sức nầy đáng được gia công, v́ khi đă tự chủ th́ người chết thấy ḿnh được tự do đi lại, đi khắp mọi nơi, cũng như va đă tinh thông cơi Trung Giới. Chẳng những va có ư thức chỉ ở một cảnh, mà cùng một lúc ở tất cả bảy cảnh, cũng như hồi c̣n sống, va có đầy đủ ư thức khi đi qua khắp cơi Trung Giới. Nhờ thế mà thời gian sống ở Trung Giới được rút ngắn lại rất nhiều và đồng thời trở thành vui vẻ hơn và hữu ích hơn.

        Người nào khôi phục được tự do như thế lập tức va sẽ cứu trợ được nhơn loại một cách dễ dàng. Thật thế, nếu tŕnh độ học thức của va cho phép, va có thể liên kết với nhóm Pḥ Trợ, và thỏa hiệp với họ để quyết định làm một công việc chánh thức; do đó va giúp ích rất nhiều cho các bằng hữu ở cơi Trung Giới và đồng thời tự tạo nhiều quả lành cho kiếp tương lai.

        Cũng có thể một người chết bị mắc kẹt lại trần gian v́ các mối lo lắng; có khi do những phận sự va đă bỏ dở, hoặc những mối nợ chưa trả xong và thường hơn hết là v́ có vợ hay con c̣n sống ở Trần mà không kế sanh nhai. Trong những trường hợp như thế, cần phải nhiều phen d́u dắt kẻ chết để va tiếp tục trên đường tiến bộ một cách yên ổn, c̣n người Pḥ Trợ th́ thay mặt va trong một phạm vi nào đó ở cơi Trần, để giúp giải quyết công việc mà va đă bận lo.

 

KHÔNG TẤN HÓA ĐƯỢC V̀ CON BƠ VƠ

        Một vị Đệ-tử đă giúp đỡ một người chết bị khốn khổ, ở một châu thành thuộc miền Tây nước Anh. Người nầy không thể bỏ dứt tư tưởng trần gian được, v́ c̣n phải lo âu cho hai đứa con thơ bị bơ vơ không kế sanh nhai. Lúc sống va làm thợ mà không có dành dụm được tiền bạc để lại cho con; vợ va đă chết hai năm trước, và bà chủ của va là người trung hậu, sẵn sàng làm hết sức ḿnh để giúp đám trẻ, nhưng v́ quá nghèo, nuôi dưỡng chúng nó không nổi nữa nên bất đắc dĩ, bà phải định giao chúng nó lại cho các chức sắc giáo khu. Đối với người cha chết, th́ đó là một mối lo buồn lớn lao, nhưng va không thể phiền trách ǵ được bà chủ, mà cũng không thể khuyên bảo bà làm cách nào khác.

        Người bạn chúng ta hỏi va c̣n có một thân nhân nào để có thể kư thác các con chăng? Nhưng va không biết ai cả. Va nói: Tôi có một người em, chắc chắn sẽ giúp đỡ cho tôi được trong cảnh khốn khổ nầy, nhưng em đă đi biệt dạng từ mười lăm năm nay và không rơ bây giờ em c̣n sống hay đă chết. Lần chót tôi nghe tin nó ở miền Bắc, học tập nghề làm sườn nhà và người ta nói rằng nó là một thanh niên đúng đắn, nếu nó c̣n sống chắc nó sẽ tiếp tục theo đường lối của nó.

        Lời chỉ dẫn thật quá viễn vông, nhưng dường như việc cứu trợ đám trẻ không thể nhờ nơi nào khác, và bạn chúng ta xét ra là phải cần gắng sức đặc biệt để theo dấu tích nầy. Bạn cùng người chết nhẫn nại đi t́m trong châu thành đă chỉ và phải hết sức cực nhọc mới gặp được người em. Người nầy bây giờ là thợ chánh nghề làm sườn nhà và làm công việc rất hay; va đă có vợ nhưng không con nên khao khát muốn có con, và v́ cớ đó va có thể làm được đầy đủ các điều kiện cần thiết.

        Vậy điều quan hệ là phải làm cách nào để đưa được tin tức người chết đến cho va. May thay, người thợ tỏ ra cũng nhạy cảm nên lúc chiêm bao có thể tŕnh bày rơ ràng cho va biết cái chết của người anh va, cùng nỗi khốn khổ của mấy đứa con. Điều nầy lập lại luôn đến ba lần, chính tên họ của bà chủ nhà cũng được chỉ rơ ràng cho va. Bị kích động phi thường bởi giấc mộng bền dai nầy, va cẩn thận bàn luận với vợ; người vợ khuyên va nên viết thơ ngay địa chỉ đă được cho biết. Ư kiến ấy không làm va hài ḷng; trái lại, điều va mong ước thiết tha là đi về Miền Tây để biết chắc chắn coi có một cái nhà nào giống y như va đă thấy chăng, và trong trường hợp nầy va sẽ nói là đến đây với một lư do khác. Nhưng bởi quá bận nhiều việc nên cuối cùng va quyết định là không để mất một ngày công, chỉ v́ do kết quả của một giấc mộng.

        Các cuộc gắng sức, hiển nhiên đă thất bại ở điểm nầy, người ta định thử một phương thế khác. Một vị trong nhóm pḥ trợ viết thơ ngay cho anh thợ sườn nhà, thuật tỉ mỉ cái chết của anh va và hoàn cảnh của các con, đúng như sự t́nh đă bày tỏ với va lúc chiêm bao. Khi tiếp được búc thư xác nhận việc nầy, người em không c̣n do dự nữa, nhưng qua ngày sau va mới đi đến châu thành đă nói đó và được bà chủ từ thiện ân cần tiếp rước. Các vị Pḥ Trợ chẳng khó khăn ǵ khi khuyên chị đàn bà trung hậu nầy giữ ǵn mấy trẻ nhỏ thêm ít ngày nữa để chờ người giúp đỡ chúng nó đến, và từ đó chị hoàn toàn sung sướng về quyết định của ḿnh. Kết cuộc, người thợ làm sườn nhà tới dắt mấy đứa trẻ đi, cho chúng nó một gia đ́nh êm ấm, hạnh phúc, và người chết khi giải quyết được mối ưu sầu, vui vẻ tiếp tục con đường tiến bộ.

        Có những tác giả Thông-Thiên-Học cho rằng cần nhấn mạnh về sự bất lợi của những buổi cầu đồng; thật ra th́ nhiều khi người ta cũng có được kết quả tốt đẹp nhờ một người lên đồng chỉ dẫn, nhưng những linh hồn nhập xác đồng nầy lại bị chậm trễ trong cuộc tấn hóa, hơn là được giải thoát mau lẹ. Cũng có vài trường hợp, người chết có thể tự hiện h́nh ra được cho cha mẹ hoặc cho bạn thiết thấy và tỏ bày ư muốn để họ biết, mà trường hợp nầy rất hiếm. Phần đông các linh hồn bị kẹt lại ở trần gian v́ những mối lo ngại như câu chuyện đă kể ở trên, nên họ phải nhờ một xác đồng hoặc một vị Pḥ Trợ thực hành có ư thức.

 

KHÔNG TIN LÀ M̀NH ĐĂ CHẾT

        Một trường hợp khác rất thường xảy ra ở cơi Trung Giới; người ta không chịu tin là ḿnh đă chết. Thường thường người chết thấy họ c̣n hiểu biết đầy đủ nên xem đó là một bằng chứng tuyệt đối, chứng tỏ rằng họ chưa đến cửa tử. Khi người ta tưởng nghĩ như vậy th́ nó làm giảm mất một cách đặc biệt cái giá trị thiết thực của sự tín ngưỡng tốt đẹp về Linh hồn bất diệt. Dầu nhăn hiệu của họ mang lúc sanh tiền là thế nào đi nữa th́ đại đa số các người chết cũng biểu lộ ra: họ vốn duy vật ở đủ mọi phương diện, ít ra cũng tại cơi mới nầy, bởi v́ họ tiếp tục theo cái thái độ cũ . . . và những người nào lúc c̣n sống đă thành thật nhận danh từ nầy th́ thường thường, cũng không phải khó nói cho họ tin, hơn những người nào, không chịu nhận ḿnh là duy vật.

        Đây là một thí dụ vừa mới xảy ra. Một nhà thông thái thấy ḿnh vẫn đầy đủ ư thức, và đồng thời theo được dễ dàng nhiều điều kiện hoàn toàn khác với những kinh nghiệm đă qua của ông, nên tin tưởng là ông vẫn c̣n sống và chỉ là nạn nhân của một giấc mộng lâu dài và khó chịu. May thay, ông gặp con trai của một người bạn già, là người trong nhóm Pḥ Trợ đủ sức hành động ở cơi Trung Giới. Thanh niên nầy vâng lời cha, đi t́m vị thông thái đă chết và kiếm thế giúp ích cho ông. Khi t́m được một cách khó khăn và đến gần người chết, th́ ông nầy thú thật rằng: ông lạ nước lạ non và bối rối phi thường, nhưng ông bám chặt một cách thất vọng cái giả thuyết một giấc mộng, mà ông cho đó là một sự giải thích đáng thừa nhận hơn tất cả những ǵ ông đă thấy, đến nỗi ông tin rằng người khách đến viếng ông cũng chỉ là người trong mộng !

        Rốt cuộc, nhà thông thái nhượng bộ bằng cách đề nghị một cuộc thí nghiệm và nói với thanh niên: “Nếu em là một người c̣n sống như lời em xác nhận, hay là con của người bằng hữu già của tôi th́ hăy cho tôi biết một tin tức của người, để chứng tỏ em là người thật sự ở trong cái Vía chớ không phải ảo ảnh. Trong những điều kiện thông thường ở cơi Trần th́ Đệ Tử Tiên bị cấm gắt gao, không bao giờ được phép tŕnh bày một chứng cớ có tính cách phi phàm, nhưng trường hợp như vầy, dường như thoát ngoài ṿng luật lệ thông thường. Các vị cao cấp được hỏi ư kiến cũng không kích bác, nên thanh niên tŕnh bày ư muốn của nhà thông thái cho cha và được cha trả lời liền bằng một bức thơ, có ghi một số biến cố xảy ra trước khi sanh đứa con trai ông. Điều nầy chứng minh cho người chết tin là người bạn thanh niên có thật và v́ thế mà cơi Trung giới mà họ đang cùng ở chung đó cũng có thật. Khi điểm nầy đă được xác định chắc chắn, những thói quen khoa học của ông chiếm lại thắng lợi và nhà thông thái tỏ ra vô cùng nóng ḷng, muốn thâu thập tất cả các giáo lư có thể có được tại nơi cơi mới nầy.

        Đă đành, bức thơ nầy được nhà thông thái chấp nhận một cách dễ dàng là một bằng chứng, kỳ thật, nó chưa đáng gọi là một bằng chứng, v́ những người có tài năng dùng được thể Vía đều có thể thấy được các sự việc kể ra đó, ở ngay trong tư tưởng của ông, hoặc trong những “Kư ức Thượng Giới” (cliché akasiques). Nhưng nhà thông thái nầy lại dốt về các khả năng ấy, nên mới có thể làm phát sanh cái ấn tượng quyết định nầy trong trí ông. Giáo lư Thông-Thiên-Học mà người bạn trẻ chỉ dẫn cho ông mỗi đêm, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng phi thường đến tương lai của ông, v́ nó sẽ biến cải mạnh mẽ đời sống Thiên Đàng đang đợi ông, cũng như kiếp luân hồi sẽ tới của ông ở trần gian.

        Vậy công tác chánh của nhóm Pḥ Trợ đối với các người mới chết là trấn tĩnh họ và làm cho họ thêm can đảm. Khi nào có thể được th́ lo giải thoát cho họ khỏi mối sợ hăi, ghê gớm và phi lư nữa, v́ nó thường thường chiếm giữ con người, chẳng những nó gây nên những thống khổ vô ích, mà lại c̣n làm trễ nải bước đường tiến lên các cơi cao nữa. Cuối cùng là giúp cho họ hiểu rơ tương lai đă mở rộng trước mắt họ, tùy theo phạm vi khả năng.

        Những Linh hồn khác đă hưu trí ở cơi Trung Giới từ lâu rồi, cũng gặp được sự trợ giúp hữu hiệu nếu họ bằng ḷng chấp nhận các lời giảng giải và khuyên bảo trên.

        Thí dụ:

        a/- Họ có thể biết được rằng những sự toan tính giao thiệp với người sống mà nhờ đến một xác đồng là nguồn gốc của sự nguy hiểm và chậm trễ. 

        b/- Một Linh hồn đă bị thu hút vào ṿng Thần Linh Học, cũng có khi đưa đẩy được đến một đời sống cao hơn và chánh đáng hơn, nhưng rất hiếm.

        c/- Giáo lư được truyền dạy ở cơi Trung Giới không bao giờ mất, lại c̣n tiến xa hơn nữa, bởi v́, nếu kư ức nầy không chuyển lại kiếp kế tiếp theo lẽ tự nhiên, th́ điều hiểu biết xác thực ở bên trong cũng vẫn c̣n măi măi, và nó sẽ là một thiên tư đặc biệt, có thể thâu nhận các giáo lư một cách dễ dàng khi Linh hồn gặp lại giáo lư nầy trong một kiếp sống mới khác.

 

GIÚP MỘT BÀ VƯỢT TRUNG GIỚI

        Đây là một câu chuyện khá phi thường nữa về sự giúp đỡ kẻ chết. Một tân hội-viên của nhóm Pḥ Trợ có một bà thân quyến lớn tuổi đă chết. Va yêu mến bà đặc biệt, nên nhờ một người bạn có kinh nghiệm hơn, dẫn dắt đi kiếm bà ấy, với hy vọng là giúp đỡ bà.

        Cuộc gặp gỡ giữa trẻ c̣n sống với bà già chết thật là đẹp đẽ và thật cảm động. Bà già đă gần măn kỳ hạn phải sống ở Trung giới, nhưng v́ trạng thái lănh đạm, chậm trí và lưỡng lự ngăn trở cho nên bà không tiến bộ mau được.

      Cậu thanh niên vốn đă chiếm được một phần lớn t́nh thân ái trong đời sống của bà, nay trở lại gặp bà, nên sức mạnh của t́nh thương, làm cho tiêu tan sương mù phiền muộn đă tụ tập quanh bà, bà liền thoát ra khỏi trạng thái mê lầm. Phúc chốc, bà hiểu rằng cậu trẻ đến để giải thích cho bà biết cảnh trạng của bà và nói về vẻ đẹp rực rỡ của đời sống cao thượng mà từ đây tư tưởng và nguyện vọng của bà phải hướng về đó. Vừa khi hiểu rơ các điều ấy th́ sự thức tỉnh liền đánh tan cái quan niệm mê ngủ trong ḷng bà và t́nh thân ái nồng hậu tràn sang người bạn trẻ nên những sợi dây cuối cùng c̣n ràng buộc bà vào đời sống Trung Giới bị phá hủy, rồi t́nh thương cùng sự tri ân bộc phát, đưa bà đi trong nháy mắt đến tận tâm thức cao siêu của cơi Thiên Đường. Sự thật, t́nh thương yêu trong sạch và không lẫn lộn những yếu tố ích kỷ vốn cao quí nhất và công hiệu nhất trong các quyền lực của vũ trụ. 

 

MỘT NGƯỜI KHỐN KHỔ

        Giống như trường hợp trước, câu chuyện tiếp theo đây cũng là một sự giúp đỡ sau khi chết, có kết quả là thúc dục bước đường vượt qua khỏi cơi Trung Giới để mau đến cơi Thượng Giới.

        Một người kia đau khổ v́ đă chịu bao nhiêu vận rủi nên rơi vào một trạng thái quá nản ḷng, gần như va đánh liều trong một cơn sốt mê loạn. Hồi c̣n khỏe mạnh và ở trạng thái b́nh thường th́ va là một thanh niên xuất chúng, nhưng nay va đă bị kích động thần kinh đến độ đáng thương hại. Trong hoàn cảnh nầy, va lại đi ngang qua một cánh đồng mà sáu chục năm trước đây, có một kẻ tồi tệ đă tự tử. Tinh chất bị trạng thái bệnh tật trầm trọng của va thu hút, nên nó bám sát vào va và bắt đầu xúi giục va có những ư nghĩ tự tử. Kẻ hư hèn nầy, trước kia đă làm tiêu tan một gia tài v́ cờ bạc và dâm đảng, rồi làm cho người khác phải chịu trách nhiệm về tội lỗi của y nữa, rốt lại y tự tử để kết thúc những ngày tàn và thề sẽ trả thù thiên hạ v́ những mối bất b́nh tưởng tượng của y. Từ đó y giữ lời và xui giục người khác tự tử: đó là những người nào dễ bị ảnh hưởng của y. Người bạn khốn khổ của chúng ta đă trở thành nạn nhân của y. Sau vài ngày chống trả lại với sự xúi giục của ma quỉ, thần kinh của bạn càng bị yếu thêm nên phải chịu khuất phục và tự sát bằng một phát súng lục, cũng trong cánh đồng đă có vụ tự tử thứ nhứt. Bên kia thế giới, bạn phải đành ở trong cảnh thấp nhứt của cơi vọng tưởng (kamaloka), thuộc cơi Trung giới, trong cảnh ngộ khốn khổ mà các sách Thông-Thiên-Học đă miêu tả cho ta biết rất tinh tế. Bạn bị kẹt lại đây, rất buồn bực và rất khốn khổ, bị hành hạ bởi những mối ân hận, bị chạm phải những lời châm chọc cay chua và những sự khiêu khích của kẻ đă cám dỗ bạn, cho đến ngày nào bạn có thể bắt đầu tự giải thoát khỏi hoàn cảnh đáng thương hại nầy.

        Cuộc chống chọi nầy kéo dài đă được tám năm, đến khi Cyril, vị Pḥ Trợ trẻ tuổi của chúng ta, khám phá được kẻ khốn khổ, và v́ chưa quen thấy những quang cảnh như vầy, nên bị rối loạn bởi ḷng trắc ẩn và thiện cảm đến nỗi phải rơi tức tốc trở về xác thịt và thức giấc trong khi khóc tức tưởi một cách đắng cay. Người Pḥ Trợ lớn tuổi ở bên cạnh thấy rơ sự đau khổ của bạn. Trước hết ông khuyên giải bạn,

rồi chỉ rơ cho bạn biết rằng một cảm t́nh như thế, không thể giúp ích được việc ǵ cả; rốt lại, hai người cùng đi nữa và đến gần người bạn khốn khổ. Họ giải thích cho va hiểu rơ cảnh ngộ của và giúp cho va đầy đủ can đảm bằng cách nói quả quyết rằng: “Nếu va bị giam cầm trong cảnh ngộ nầy và không thoát ra được, đó chính là tại sự tưởng tượng của va mà thôi. Ít ngày sau, họ hân hạnh thấy va ĺa khỏi vùng hạ tiện nầy; sự tiến bộ của va phát khởi liền và rất nhanh, rồi chẳng bao lâu va bước qua cơi Thượng Giới.

 

NHỮNG NHIỆM VỤ KHÁC

        Những vị Pḥ Trợ vô h́nh c̣n phải thi hành nhiều nhiệm vụ trọng đại khác nữa, như giúp các nhà lănh đạo quần chúng, giới hữu quyền, có được những sáng kiến cao thượng, để ban bố ra cho thiên hạ hưởng nhờ. Trên đời có biết bao nhiêu người thâu thập được những kết quả vô lượng nhờ sự khuyến dụ, nhờ sự linh cảm giản dị do các tư tưởng tốt của các Ngài đưa đến. Khi họ xứng đáng và sẵn sàng nhận lănh th́ họ sẽ gặp được thành quả tốt đẹp.

        Thật quá dễ dàng, khi một vị Pḥ Trợ muốn chế ngự trí huệ của một người thường. Ngài tùy ư điều khiển tư tưởng của họ mà họ không thể nghi ngờ chút nào là do ảnh hưởng ở ngoài đưa đến. Tuy kết quả kỳ diệu như thế, nhưng phương pháp nầy tuyệt nhiên không thể chấp nhận. Vị Pḥ Trợ phải tự hạn chế, và chỉ đưa một tư tưởng tốt vào trí của người ḿnh muốn giúp, cũng như cả trăm ngàn tư tưởng tương tợ khác cứ tự do tiếp tục vào ra không ngừng. Rồi tùy người đó quyết định, nếu va tiếp nhận tư tưởng đó, nếu va đồng hóa nó, rồi va sửa hạnh kiểm y theo vậy, va sẽ trở thành người tốt. Nếu va làm khác th́ tự nhiên là trọn cả quả tốt sẽ trở lại cho vị Pḥ Trợ. Ngài không bao giờ ép buộc người khác phải thi hành như kiểu nhà thôi miên sai khiến người thọ cảm.

        Loại giúp đỡ nầy, ứng dụng bằng nhiều cách. Khuyên giải những người đau khổ, khóc than, rán  sức dẫn dắt những người thành tâm t́m kiếm chân lư. 

        Người kia nghiên cứu một vấn đề tâm linh hoặc siêu h́nh, gặp sự khó khăn kéo dài đến nỗi bức rức, ưu sầu th́ thường thường vị Pḥ Trợ có thể tŕnh bày trong trí va cách giải quyết mà không làm cho va nghi ngờ chút nào là ư kiến đó từ ngoài xen vào.

        Tất cả tài năng và đức hạnh thâu thập được ở thế gian đều hữu ích cho nhóm Pḥ Trợ. Các Ngài dùng chúng nó để tạo hạnh phúc cho nhơn loại. Trong khi từng cá nhân được giúp đỡ như thế, nếu ra công giúp những người có trách nhiệm trong chánh giới và Tôn giáo th́ càng hay biết bao. Cũng có thể dùng phương tiện nầy để giúp cho các vị vua và các vị quốc-trưởng, quan nhiếp chánh, bộ trưởng, giám đốc và giáo hội, linh cảm được một vài ư kiến mới . . . Nếu những ư kiến nầy được họ giữ lại và đem ra thực hành th́ các dân tộc sẽ hoan nghinh biết chừng nào.

        Có vài vị Pḥ Trợ luôn luôn ở dưới quyền điều khiển của những vị “dẫn đạo nhân loại” cao quí và uyên bác, vô h́nh đối với Phàm trần. Các Ngài không ngớt liên lạc với những kẻ nào xem nặng vấn đề vận mạng của đa số nhơn loại. Nhiều vị Đệ tử có tài năng thường nhận được sứ mạng phải giúp ư kiến chơn chánh và đẹp đẽ cho các soạn giả, thi sĩ, mỹ thuật gia và nhạc sĩ, lẽ cố nhiên là các vị Pḥ trợ tầm thường không đủ sức làm một vai tuồng như thế.

        Thỉnh thoảng, các vị Pḥ Trợ lo mở linh cảm cho người sắp bị tai nạn hơn là khiến va phải đeo đuổi theo sự phát triển về đạo xử thế; cũng có khi giải cứu một người hoặc một địa phương thoát khỏi vài ảnh hưởng xấu xa hoặc làm cho các âm mưu của Bàn-môn tả-đạo thành vô hiệu.

        Những Chơn lư cao siêu của Vũ trụ, ít khi được dạy trực tiếp ngoài phạm vi của sinh viên huyển bí, nhưng thỉnh thoảng người ta cũng có thể thâu thập được chút ít kết quả, nhờ các tư tưởng về tinh thần đi thoáng ngang qua họ để vào trí các vị truyền giáo.

        Cố nhiên, khi càng tiến bước trên đường Đạo th́ Sinh viên Huyền bí càng thấy những khả năng cao hơn, lần lần mở rộng trước mặt để va dễ giúp đời. Thay v́ giúp đỡ những kẻ cô lập, va học thêm cách thức chuyên tâm lo cho các giai cấp, cho các quốc gia, cho các chủng tộc và lần lần sẽ thấy ḿnh được giao phó một phần quan trọng hơn, trong công việc cao quí và rộng răi, đó chính là công việc của các vị Chơn Tiên. Trong khi thâu thập những năng lực và những kiến thức cần thiết, va bắt đầu dùng những quyền lực mạnh mẽ hơn của cơi Thượng Giới và của ánh sáng Trung Giới. Va tập cách thiện dụng các năng lực mới, và nhờ sự hy sinh cao thượng, va tiến lên từ cấp nầy đến cấp kia để cuối cùng là đắc quả Chơn Tiên.

 

KẾT LUẬN

        Tóm lại, người được cứu trợ hoàn hảo trong các tai nạn là người có tâm lành, chứa nhiều phúc đức; có khi họ chỉ bị tiêu tan tài sản nhưng sanh mạng họ được an toàn. Nếu không cứu độ được xác thịt th́ linh hồn cũng được giúp đỡ thoát khỏi cảnh kinh khủng, lo sợ băn khoăn và được tỉnh táo khi bước sang cơi Trung Giới. Nhờ đó con người sẽ học hỏi được nhiều điều hay, mới lạ, và mau lên cơi Thiên Đường, nhập Niết Bàn.

        Các biến cố ở Việt Nam lúc nầy, chứng minh cho chúng ta thấy Luật Nhân Quả không bao giờ sai chạy. Ta cứ lo tu tâm luyện tánh, quyết chí thực hành điều thiện, bền ḷng trong việc giúp đời, từ vật chất đến tinh thần, th́ tâm hồn ta sẽ được an vui, thơ thới, hưởng hạnh phúc ở hiện tại, mà đến khi ĺa bỏ xác thịt, từ giả cuộc đời trần ai, Linh hồn ta không bị kẹt trong ṿng ảo tưởng, không bị giam hảm trong cảnh u buồn, lại c̣n gặp được các bạn tốt hoặc Chơn Sư giúp ta thêm mau tiến hóa và vượt lên các cơi cao cùng được ghi tên vào Bộ Tiên ban.

                  

Nguyện cầu vạn vật thái b́nh. 

TRÚC LÂM

và TRI THIỆN cư sĩ

 

PHƯƠNG DANH QUÍ VỊ HẢO TÂM ỦNG HỘ
-----------------------

Ô. NGUYỄN KHƯƠNG THỚI

                  Giáo viên Hiệp Xương     100$

Ô. QUÁCH T̉NG, Giáoviên,

                  Quản Long An Xuyên      500$

Ô. Bà LÊ QUANG BÁ, Sàig̣n             500$

Ô. HUỲNH NGỌC ẨN , Sinh viên Đại Học Cần Thơ giúp 1 rame giấy làm b́a.

Tân Châu, ngày 1- 8- 1968.

 

HOME  sách   TIỂU SỬ    BẢN TIN   H̀NH ẢNH   thIỀN    BÀI VỞ   THƠ   gifts   TẾT 2006  QUEST  MAGAZINES